NoStyle NoLife

Tin tức

LẦN ĐẦU LÀM CHUYỆN ẤY

    Cuộc sống của tôi có lẽ vẫn cứ bình lặng trôi qua nếu không có ngày hôm đấy. Vẫn như mọi buổi sáng khác tôi lại cưỡi con ngựa sắt Sirious lao phù phù đến chỗ làm vì muốn ngủ thêm 5 phút. Đường thì tắc, còi xe inh ỏi mọi người đều cố gắng luồn lách để thoát khỏi dòng xe cộ đang chật cứng. Gửi xe xong tôi phi như bay lên văn phòng chấm công không lại mất toi 100k.

    Đang ngồi thở hổn hển vì phải chạy 5 tầng nhà thì tên P đồng nghiệp từ xa tiến lại. Hắn lúc nào cũng xuất hiện với vẻ ngoài bóng bẩy cùng cái vẻ mặt giả tạo đáng ghét đó. Tôi thì đơn giản từ tính cách đến ăn mặc nên không hợp với hắn. Nên chả giao lưu nói chuyện mấy khi, nếu có thì chỉ vài câu xã giao hoặc lúc hắn lôi tôi ra làm trò đùa cho cánh chị em trong văn phòng.

    Hắn đến chỗ tôi ngồi và thông báo tối nay 19h sếp tổ chức tiệc chiêu đãi ở con gái chuẩn bị đi du học. Hôm nay hắn còn tử tế với tôi đến lạ hắn dặn tôi tối mặc gì cũng được nhưng nhớ đến đúng giờ không sếp mắng. Tôi hơi giật mình vì không hiểu trái gió trở trời hay sao mà nó lại tốt với mình thế. Rồi thời gian cứ thoăn thoắt thoi đưa mới đấy mà đã 17h30, mọi người nhanh chóng thu dọn và đi về chuẩn bị tối đi party.

    Tôi thì không hào hứng lắm vì bản tính chẳng thích tiệc tùng. Phi vội qua nhà tắm táp và thay bộ quần áo. Thấy còn sớm nên tôi tự nhủ thôi làm một giấc rồi đi. Đang lơ mơ thì nghe cái xoảng bật mình tỉnh dậy hóa ra hàng xóm lại cãi nhau. Bất giác nhìn lên đồng hồ thôi xong đã 18h45, chả để ý đầu tóc vừa gội xong dựng ngược dựng xuôi, vì được dặn là mặc gì cũng được nên tôi vơ tạm cái quần bò và áo phông phi luôn ra xe đến bữa tiệc.

    Lao như bay đến sảnh khách sạn JW MARRIOTT Hà Nội. Hơi choáng ngợp vì chưa bao giờ đến những nơi sang trọng như thế này, loay hoay mãi mới hỏi được chỗ gửi xe máy. Lúc nãy đã là 19h15 tôi vội gọi điện cho một chị đồng nghiệp hỏi mọi người đang ở đâu. Lại chạy hồng hộc đến nhà hàng Crystal Jade Palace.

2024_Khach_sYn_Con_rYng_huyYn_thoYi_JW_Marriott_Hanoi_1

    Tôi nhanh chóng chạy vào trong nhưng không may vấp ngã cái Rầm. Tất cả khách khứa đồng nghiệp quay ra nhìn họ xì xào và cười ồ lên. Tôi vội đứng dậy và hoàn hồn và ngẩng lên thì “Oh No” tất cả mọi người đều diện trang phục hết sức trang trọng. Các chị em thì khoác trên mình những bộ váy lộng lấy, cánh đàn ông thì ai cũng lịch lãm trong bộ suit đen cùng đôi giày tây bóng lộn.

    Tôi đảo mắt nhìn xung quanh thì bắt gặp ngay ánh mắt hình viên đạn của sếp với khuôn mặt đỏ tía tai và đang tiến nhanh về phía mình. Ngay cạnh đó là cái cười khẩy đầy thỏa mãn của gã đồng nghiệp đểu cáng. Giờ thì tôi đã hiểu tại sao sáng nay hắn lại tự dưng tốt với tôi như thế.

    Sếp lôi tôi xềnh xệch ra ngoài cửa và xổ ra một tràng: Tôi đã dặn là hôm nay có rất nhiều khách quý là đối tác và giới quan chức thượng lưu các cậu phải mặc suit đen đi giày tây hết. Sao cậu lại ăn mặc nhếch nhác như thằng ăn mày rồi đầu tóc thì dựng ngược lên thế kia. Cậu biến ngay có mỗi cái chuyện ăn mặc mà cũng không xong. Nếu cậu không làm được chuyện đấy thì đừng quay lại và ngày mai cũng không phải đến cơ quan nữa.

    Vì tính cách đơn giản nên từ bé tới giờ tôi đã mặc suit lần nào đâu. Đầu óc quay cuồng chả nghĩ được gì tôi lao vội ra đường, tôi tự nhủ giờ đã là 19h40 biết kiếm đâu ra suit với giày bây giờ. Từ khách sạn tôi phóng qua Trần Duy Hưng để đến Chùa Bộc, ít quan tâm đến ăn mặc nên tôi chỉ biết vài phố bán đồ. Mải suy nghĩ thế nào đã thấy mình ở Xã Đàn, ở đây thì kiếm quái đâu ra suit cơ chứ.

    Tôi cố đi thêm một đoạn trong tâm trạng thất vọng tràn trề, đến đoạn ngã tư Đại Cồ Việt – Phố Huế đang dừng đèn đỏ đập vào mắt là một cửa hàng trông rất bắt mắt. Đập vào mắt tôi là một biển quảng cáo rất to hình một anh mẫu đẹp trai trông thật “Hàn Xẻng”. Không nghĩ nhiều tôi quay xe tiến vào cửa hàng.

Chappin

    Bên trong cửa hàng là một không gian khá sang trọng với thiết kế bắt mắt. Và cơ man là suit, tự nhủ mình chắc đến đúng chỗ rồi. Tiếp đón tôi là 2 bạn nhân viên nam khá cao to như người mẫu vậy. Do không biết gì về suit nên tôi nhờ các bạn tư vấn hết, rất chuyên nghiệp và nhiệt tình chẳng những tư vấn cho tôi một bộ suit cùng đôi giày ưng ý. Sau khi nghe câu chuyện của tôi trong lúc tư vấn các bạn còn giúp tôi tân trang lại bộ tóc. Wow nhìn vào gương tôi  không còn nhận ra bản thân mình nữa. Thì ra tôi mặc suit cũng đẹp đấy chứ, cứ như diễn viên Hàn Quốc vậy.

    Cảm ơn các bạn nhân viên, tôi nhanh chóng chạy về khách sạn lúc này đã là 20h50. Về đến nơi mọi người đã xong tiết mục ăn uống, và đang giao lưu chơi  game. Tôi tiến về phía bàn của sếp để chào và xin lỗi. Sếp quay ra nhìn tôi như thể mới gặp lần đầu vậy. Rồi Ồ lên a thằng T đấy ăn mặc lịch sự vào nhìn khác ngay. Sếp ghé tai tôi và nói tuy chiếc ao không làm nên thấy tu nhưng cũng đừng vì ăn mặc nhếch nhác mà mất đi ấn tượng ban đầu tốt đẹp của người khác nhất là ở những nơi sang trọng như thế này.

    Câu nói đó của sếp làm tôi nhớ mãi, cũng sau lần đó phong cách ăn mặc của tôi đã thay đổi hoàn toàn. Vẫn đơn giản nhưng lịch lãm hơn với sơ mi, quần âu, giày tây và những bộ suit. Và của hàng  hôm đó đã trở thành nơi mua sắm quen thuộc của tôi.